Một Điều Mình Biết Ơn Tối Thứ Ba Này

Cuối ngày thứ Ba, khi tiệm Cary đã đóng cửa và Lavie đã cho Victor đi ngủ, mình thường ngồi một mình với ly trà và cái im lặng quen thuộc của căn phòng. Không phải mọi tối thứ Ba đều có gì đặc biệt — đôi khi mình chỉ mệt, nhìn vào điện thoại rồi đặt xuống, rồi lại cầm lên. Nhưng tối nay mình muốn thử làm điều khác: viết ra một điều cụ thể mà mình biết ơn hôm nay. Không phải kiểu "biết ơn vì mình có sức khỏe, có gia đình" — cái đó đúng nhưng nó quá rộng để thật sự cảm nhận được. Mình muốn một điều nhỏ, cụ thể, xảy ra hôm nay.

Hôm nay ở tiệm Cary, khoảng hai giờ chiều, có một khách quen tên là Mrs. Patterson ghé vào không phải để làm nail. Bà chỉ cầm một túi nhỏ, đặt lên quầy, nói "I just wanted to bring you all some cookies, y'all work so hard." Rồi bà đi. Không ngồi lại, không chờ lời cảm ơn. Mấy đứa nhân viên nhìn nhau cười, Cindy mở túi ra chia cho mọi người. Mình đứng ở góc thấy cảnh đó và không nói gì, nhưng trong bụng có gì đó nhẹ hơn một chút.

Những Cử Chỉ Không Ai Chờ Đợi

Trong nghề dịch vụ, người ta hay nhớ những lúc khách phàn nàn — cái móng bị cong, màu sơn không đúng tone, chờ quá lâu. Mình cũng vậy, mình nhớ những cái đó lâu hơn mình cần nhớ. Nhưng những lúc như hôm nay — khi một người đi một đoạn chỉ để mang bánh cookies cho mấy người làm việc âm thầm cả ngày — thì mình lại hay để nó trôi qua mà không giữ lại. Có lẽ vì nó không tạo ra vấn đề gì cần giải quyết, nên não mình không bám vào. Nhưng chính những khoảnh khắc đó mới là thứ giữ cho mình muốn tiếp tục làm công việc này.

Mình đã quản lý tiệm nail từ năm 2013, trước khi mua Deluxe năm 2023. Mười năm đó mình thấy đủ loại khách — người tốt, người khó, người trả tiền rồi phàn nàn trên Google. Nhưng cũng có những người như Mrs. Patterson. Họ không nói nhiều, họ không cần mình biết tên họ, họ chỉ thấy một điều gì đó đáng được ghi nhận và họ làm ngay. Mình nghĩ cái đó gọi là lòng tốt không kèm điều kiện — và nó hiếm hơn mình tưởng.

Lòng biết ơn không phải là cảm xúc tự nhiên xuất hiện mỗi ngày. Đôi khi mình phải chủ động ngồi xuống và hỏi: hôm nay có một điều gì nhỏ thôi mà mình đã bỏ qua không?

Tập Nhìn Thấy Điều Nhỏ

Mình không phải người hay nói về cảm xúc. Lavie biết điều đó rõ hơn ai. Nhưng kể từ khi có hai tiệm — tiệm Cary và tiệm Durham — và cái áp lực nhân đôi theo, mình bắt đầu nhận ra rằng nếu mình chỉ nhìn vào những gì còn thiếu, còn sai, còn cần sửa, thì đầu óc mình sẽ không bao giờ có khoảng trống để thở. Không phải mình đang nói kiểu "hãy nghĩ tích cực" theo kiểu motivational speaker. Mình nói về một thói quen đơn giản hơn: cuối ngày, ngồi xuống, hỏi hôm nay có một điều gì — dù nhỏ — mình chưa cảm ơn chưa.

Tối nay câu trả lời là Mrs. Patterson và túi cookies. Tuần trước là Chris ở tiệm Cary tự ý lau sạch khu vực pedicure mà không ai nhắc, rồi về đúng giờ mà không kể công. Tuần trước nữa là Victor ngủ quên trên ghế sofa lúc mình đang ngồi làm việc khuya, và mình nhìn thấy con ngủ bình yên trong khi bên ngoài trời đang mưa. Những cái đó không giải quyết được bài toán cash flow, không giúp mình tuyển thêm nhân viên, không làm Google review tự động lên 5 sao. Nhưng nó nhắc mình rằng có những thứ đang diễn ra đúng, ngay cả khi mình không chú ý. Và có lẽ đó là điều mình cần nhớ nhất vào một tối thứ Ba bình thường như hôm nay.

Next
Next

Làm Chủ Tiệm Không Có Nghĩa Là Không Cô Đơn