Lavie Đang Xây Thứ Gì Đó Của Riêng Cô Ấy

Mấy tuần gần đây, sau khi Victor ngủ rồi, Lavie hay ngồi ở bàn bếp với một cái nồi nhỏ, mấy cái khuôn silicon, và một đống sáp trắng còn nguyên bao. Mình hay đi ngang qua, hỏi vài câu cho có, rồi để cô ấy làm. Dự án nến của Lavie — mình gọi vậy cho gọn — không phải thứ mình gợi ý, cũng không phải thứ mình tư vấn ban đầu. Đây là thứ cô ấy tự tìm tới, tự học, và tự quyết định muốn làm.

Lavie làm nail gần mười mấy năm rồi. Cô ấy giỏi nghề, khách quen nhiều, nhưng mình hiểu làm nail là công việc rất hao sức — ngồi cúi suốt ngày, tiếp xúc hóa chất, áp lực từng khách. Khi cô ấy nói muốn thử làm nến, mình ban đầu nghĩ đây là chuyện nhỏ, kiểu sở thích cuối tuần. Nhưng rồi mình để ý thấy cô ấy đọc về nhiệt độ đổ sáp, về fragrance load, về loại sáp soy nào cháy đều, mùi hương nào bền — mình mới hiểu đây không phải chỉ để cho vui.

Không Phải Chỉ Là Thú Vui Cuối Tuần

Cái khó nhất Lavie đang đối mặt không phải kỹ thuật — cô ấy học rất nhanh, cái đó mình phục. Khó nhất là định hình được mình muốn bán gì, bán cho ai, và bán ở đâu. Thị trường nến handmade ở Mỹ không nhỏ, nhưng cũng không thiếu người làm. Mình thấy cô ấy loay hoay với chuyện đặt tên thương hiệu, với câu hỏi nên bắt đầu trên Etsy hay chờ có thêm sản phẩm đa dạng hơn, với việc tính giá sao cho không bán lỗ mà khách cũng không thấy đắt. Những câu hỏi đó quen lắm — hồi mình mới mua tiệm Cary năm 2023, mình cũng hỏi y chang vậy, chỉ là về dịch vụ nail chứ không phải nến sáp.

Nhìn Lavie học cách tính giá một cây nến — tính nguyên liệu, công đổ, hộp đựng, phí ship — mình nhớ lại cái cảm giác hồi đầu mình cũng phải tự mày mò hết, không có ai chỉ, và cũng không dám hỏi vì sợ lộ ra mình không biết gì.

Mình cố gắng không trở thành người chồng hay có ý kiến. Đây là dự án của Lavie, không phải của mình. Mình biết lập trình, biết vận hành tiệm, nhưng mình không biết làm nến — và quan trọng hơn, mình không phải người đang thử xây thứ này. Vai trò của mình đơn giản hơn nhiều: khi cô ấy hỏi về cách đăng ký LLC hay xin giấy phép bán lẻ, mình giải thích. Khi cô ấy đưa nến mới ra và hỏi mùi có ổn không, mình ngửi và nói thật, không khen cho xong. Khi cô ấy cần thêm thời gian ngồi nghiên cứu buổi tối, mình lo cho Victor.

Hai Người Xây, Theo Cách Khác Nhau

Mình và Lavie giờ đều đang vận hành thứ gì đó của riêng mình — mình có tiệm Cary và tiệm Zen bên Durham, cô ấy đang khởi động cái mà mình đoán sẽ trở thành một thương hiệu nến nhỏ. Điểm chung là chúng mình đều trải qua cái giai đoạn mà không biết mình không biết gì — giai đoạn tự tin thái quá xen lẫn với lo lắng thật sự. Hồi mình mua tiệm Cary, mình tưởng mình biết nhiều vì đã quản lý tiệm người ta mười năm. Té ra quản lý và sở hữu khác xa nhau — cái gánh trách nhiệm khi là chủ nó nặng hơn nhiều, và không ai chuẩn bị cho mình trước cái đó được. Lavie sẽ học điều đó theo cách của cô ấy, và mình không cần phải nói trước hay rút ngắn cái quá trình đó.

Mình không biết dự án nến của Lavie sẽ đi tới đâu. Có thể sẽ trở thành một thương hiệu thật sự với đơn hàng đều đặn. Có thể cô ấy sẽ thử vài tháng rồi rút ra được nhiều bài học và chuyển hướng sang thứ khác. Cả hai kết quả đó đều không sao. Cái mình trân trọng là cô ấy đang xây thứ gì đó không phụ thuộc vào ai, không cần ai cho phép. Hồi Nu Skin làm mình khiêm tốn lại nhiều năm trước, mình học được rằng kinh doanh không thưởng cho người nghĩ mình xứng đáng — nó thưởng cho người chịu học và không bỏ cuộc giữa chừng. Lavie biết điều đó, có lẽ còn hiểu sâu hơn mình.

Previous
Previous

Thứ Tư Tối Và Những Gì Mình Chưa Kịp Sửa

Next
Next

Lavie Đang Xây Thứ Gì Đó Của Riêng Cô Ấy