Chủ Nhật Của Nhà Mình: Ồn Ào Và Thật
Khoảng ba giờ chiều Chủ Nhật, mình ngồi ở bàn bếp với một tách cà phê đã nguội, nhìn quanh nhà. Đồ chơi của Victor rải từ phòng khách ra tận lối vào bếp — mấy cái xe Lego, một đống giấy màu, cái máy bay nhựa bị gãy cánh từ tháng trước mà không ai buồn vứt. Lavie đang ngồi ở góc bàn, xung quanh là mấy cái hũ thủy tinh và tờ giấy ghi chép về mùi hương cho dự án nến đang xây dựng của cô ấy. Victor thì đang chạy vòng vòng trong nhà, vừa chạy vừa hét cái gì đó về khủng long và dinh thự. Mình nhìn cảnh đó và nghĩ: đây là Chủ Nhật của nhà mình — không hơn, không kém.
Mình không có cái kiểu Chủ Nhật đẹp như trên mạng — cả nhà mặc đồ trắng ra bãi cỏ, trẻ con ngồi yên cười tươi, cà phê latte còn bốc hơi trong ánh sáng vàng hoàn hảo. Victor 6 tuổi, không có lúc nào ngồi yên quá hai phút trừ khi đang ngủ. Lavie vừa bắt đầu xây dựng thương hiệu nến riêng nên đầu óc cô ấy lúc nào cũng đang ở một chỗ khác — đang nghĩ về màu sáp, về cách đặt tên sản phẩm, về chi phí in nhãn. Còn mình, dù không mở tiệm Cary hay tiệm Durham vào Chủ Nhật, nhưng trong đầu vẫn luôn có ít nhất ba thứ đang chạy song song: tin nhắn từ nhân viên, lịch tuần tới, rồi cái bảng doanh thu mà mình cứ mở lên nhìn rồi lại đóng lại không biết bao nhiêu lần.
Hai Mươi Phút Dưới Sàn Với Lego
Có một lúc chiều hôm đó, Victor chạy vào ôm chân mình và hỏi: 'Ba, mình chơi với con không?' Mình đang nhìn điện thoại. Mình đặt điện thoại xuống bàn, xuống sàn ngồi chơi Lego với con được khoảng 20 phút. Trong 20 phút đó, Victor xây một cái 'dinh thự của khủng long' — theo con mô tả thì nó vừa là pháo đài, vừa là khách sạn, vừa là bệnh viện cùng một lúc. Mình không hiểu cái logic đó lắm nhưng cứ gật đầu và đưa mấy cái khối đỏ theo yêu cầu. Sau đó Lavie đi vào bếp, nhìn hai cha con ngồi dưới sàn giữa đống Lego vương vãi, cô ấy cười rồi quay lại rót thêm cà phê mà không nói gì. Những lúc đó mình cảm thấy mọi thứ vừa vặn với nhau theo một cách không thể giải thích được.
Mình không sống vì những khoảnh khắc hoàn hảo — mình sống vì những Chủ Nhật bình thường như thế này, ồn ào và bừa bộn, nhưng hoàn toàn thật.
Lavie và mình không phải lúc nào cũng dễ chịu với nhau vào Chủ Nhật. Đôi khi mình mệt sau một tuần dài, cô ấy cũng mệt theo cách riêng của mình, rồi cái chuyện nhỏ như ai rửa bát hay ai đưa Victor đi tắm cũng có thể trở thành điểm căng thẳng không cần thiết. Mình không giấu điều đó. Hôn nhân giữa hai người đều đang tự điều hành việc riêng — mình có hai tiệm, Lavie có dự án nến đang trong giai đoạn xây dựng — thì Chủ Nhật không phải ngày nghỉ hoàn toàn. Nó chỉ là ngày không có lịch cố định, nhưng cũng vì vậy mà mọi thứ dễ hỗn độn hơn. Mình nghĩ nhiều cặp vợ chồng đang chạy song song hai công việc riêng đều hiểu cái cảm giác này — cùng yêu nhau nhưng vẫn có lúc không biết ai phụ trách cái gì vào buổi chiều không có lịch.
Điều Mình Đang Xây Không Chỉ Là Tiệm
Mình mua tiệm Cary năm 2023, tiệm Durham năm 2024. Hai năm đó mình làm việc nhiều hơn mức từng nghĩ mình có thể chịu đựng. Nhưng lý do không đơn giản chỉ là con số doanh thu hay mở rộng quy mô. Mình muốn Victor lớn lên thấy ba làm gì đó có ý nghĩa và không bỏ cuộc giữa chừng. Mình muốn Lavie có đủ không gian — cả về tài chính lẫn tinh thần — để xây dựng cái thương hiệu nến mà cô ấy đang ấp ủ. Mình muốn gia đình này có một nền tảng vững chắc hơn những gì mình và Lavie từng có khi còn nhỏ. Cái buổi chiều Chủ Nhật ồn ào đó — đồ chơi rải khắp sàn, Lavie ghi chép mùi hương bên ly cà phê, Victor hét về khủng long rồi chạy vào ôm chân mình — đó là bức tranh mình đang vẽ từng tuần một, dù không bao giờ hoàn hảo.
Tối hôm đó, sau khi Victor ngủ, mình và Lavie ngồi ngoài hiên một lúc. Không nói nhiều. Có lúc im lặng không phải vì không còn gì để nói — mà vì không cần nói thêm gì nữa cũng hiểu nhau. Chủ Nhật tuần sau sẽ lại ồn ào, sẽ lại có đồ chơi trên sàn, sẽ lại có lúc ai đó mệt và căng thẳng vì chuyện nhỏ. Nhưng mình sẽ lại có mặt ở đó — dưới sàn với Victor, ở bàn bếp với Lavie, trong ngôi nhà bừa bộn và thật này. Đó là điều mình biết chắc nhất về cuộc sống mình đang sống.

