Chiều Về, Nhìn Lại Những Gì Tiệm Nail Đã Lấy Đi
Mỗi buổi chiều khi khóa cửa tiệm Cary xong, có một khoảng lặng ngắn trước khi mình lái xe về nhà. Không phải mình cần thời gian để nghĩ — mà là mình đang cố chuẩn bị tinh thần. Tiệm đóng lại nhưng đầu óc chưa tắt được, vẫn còn đang nhẩm tính doanh thu hôm nay, nhớ lại cái hóa đơn sản phẩm cần duyệt, lo lịch nhân viên tuần sau. Và Victor đang ngồi ở nhà, 6 tuổi, chờ ba về.
Lavie thường không nói nhiều về chuyện này, nhưng mình biết. Cô ấy làm nail suốt ngày ở tiệm Cary, chiều về còn lo cơm nước, lo Victor học chữ, lo chuyện nhà. Dự án nến của Lavie — cô ấy ấp ủ từ lâu — vẫn còn nằm trong bộ dụng cụ chưa mở hộp vì không tìm ra thời gian. Mình nhìn thấy điều đó nhưng không biết nói gì, bởi vì nếu nói ra thì phải làm gì đó thật sự, mà mình cũng chưa biết bắt đầu từ đâu.
Hai Tiệm Và Một Gia Đình Nhỏ
Từ khi mua tiệm Zen ở Durham năm 2024, gánh nặng tăng lên rõ rệt — không phải chỉ về tiền, mà về đầu óc. Mình đang điều hành hai tiệm ở hai thành phố khác nhau, với hai đội nhân viên khác nhau, hai tập khách hàng khác nhau, hai bộ vấn đề khác nhau. Nhiều khi ngồi ăn tối với Victor mà mình đang nghĩ về một sự cố lịch nhân viên bên tiệm Zen. Victor nói "Ba ơi" và mình mất vài giây mới thật sự quay lại nhìn con. Mình không tự hào về điều đó.
Người ta hay nói "làm vì gia đình" — mình cũng nói câu đó. Nhưng đôi khi mình tự hỏi, câu đó có thật hay chỉ là cái cớ để hợp lý hóa việc mình không có mặt đủ? Mình mua tiệm Deluxe năm 2023, mua tiệm Zen năm 2024 — một phần vì muốn xây dựng gì đó bền vững cho gia đình, cho Victor sau này. Nhưng nếu Victor lớn lên nhớ về ba mình như người lúc nào cũng đang nhìn điện thoại hoặc đang lo chuyện tiệm, thì mình đã xây dựng được gì thật sự?
Làm vì gia đình và không có mặt cho gia đình — hai điều đó có thể tồn tại cùng lúc, và đó mới là mâu thuẫn thật sự mình đang sống với mỗi ngày.
Mình Đang Làm Gì Về Điều Này
Chưa có câu trả lời hoàn hảo, mình thật lòng mà nói vậy. Nhưng có vài thứ mình đang thử. Tối thứ Sáu là tối của Victor — không điện thoại, không máy tính, chỉ hai ba con đọc sách hoặc chơi gì đó con thích. Không phải lúc nào cũng giữ được, nhưng mình cố. Với Lavie thì khó hơn — cô ấy và mình cùng làm việc, cùng về nhà mệt, không dễ để tìm lại không gian riêng như hồi chưa có hai tiệm. Mình nghĩ dự án nến của Lavie cần được ưu tiên một cách thật sự, không chỉ là lời nói, dù mình chưa hình dung rõ ưu tiên kiểu nào.
Điều mình rút ra không phải là "cân bằng" theo nghĩa 50/50. Không ai cân bằng được kiểu đó khi đang xây dựng doanh nghiệp, mình không tin vào công thức đó. Nhưng có một thứ mình học được từ những năm bán Nu Skin thất bại, rồi quản lý tiệm người khác suốt 10 năm, rồi mới dám mua tiệm của mình — đó là mình không còn sợ sai nữa, chỉ sợ không nhận ra mình đang sai. Chiều nay về nhà, mình sẽ ngồi ăn tối với Victor và thật sự ngồi — không phải cơ thể ngồi đó nhưng đầu óc đang ở tiệm Zen.

