Thứ Hai Đã Qua — Tuần Này Bắt Đầu Ra Sao
Mình hay tự nhủ rằng thứ Hai là tờ giấy trắng — cơ hội để đặt lại mọi thứ. Nhưng thực ra, thứ Hai của một người đang chạy hai tiệm nail không bao giờ trắng cả. Nó đến kèm theo danh sách từ tuần trước, những tin nhắn chưa trả, những việc bị dời lại vì cuối tuần bận quá. Cái "bắt đầu mới" đó thực chất chỉ là tiếp tục, nhưng với thêm một chút hy vọng.
Sáng thứ Hai 8 tháng 6 này, mình ngồi xuống khoảng 7 giờ, mở laptop trong lúc Lavie còn ngủ và Victor chưa dậy. Tiệm Cary mở lúc 9 giờ 30, tiệm Durham lúc 10 giờ — đó là cái khoảng thời gian yên tĩnh hiếm hoi mà mình thực sự nhìn lại được. Không ai hỏi, không có khách gọi, không có Telegram báo. Chỉ là mình và tờ giấy.
Nhìn Lại Ba Mục Tiêu Tuần Qua
Tuần trước mình đặt ra ba việc: tối ưu lịch làm việc cho nhân viên tiệm Durham, chạy lại chiến dịch nhắn tin cho nhóm khách đã lâu không ghé bên Cary, và dành thời gian xem lại quy trình đặt lịch để giảm tỷ lệ khách không đến. Ba việc — nghe có vẻ ít. Vậy mà không làm xong cả ba. Lịch nhân viên Durham thì làm được một phần, vì Angela nghỉ giữa tuần và mình phải điều chỉnh lại từ đầu. Chiến dịch nhắn tin bên Cary thì chạy được, nhưng tỷ lệ phản hồi thấp hơn mình tính. Còn việc xem lại quy trình đặt lịch — chưa đụng vào, lần thứ ba liên tiếp bị đẩy sang tuần sau.
Cái pattern mình nhận ra không phải là mình lười hay không biết làm. Vấn đề là mình giỏi xử lý những gì đang cháy nhưng lại kém trong việc bảo vệ thời gian cho những gì quan trọng về lâu dài. Khi có người gọi hỏi về lịch hẹn gấp, khi có sự cố máy móc ở tiệm, khi Telegram báo liên tục — những thứ đó luôn thắng. Việc xem lại quy trình không kêu to, không cháy, nên nó cứ nằm yên trong danh sách chờ.
Ngoài ba việc đó, có một thứ mình muốn bắt đầu từ lâu nhưng tuần nào cũng trì hoãn: ngồi nói chuyện thật với từng nhân viên — không phải về công việc, mà về cảm giác của họ đang làm ở tiệm. Mười lăm phút mỗi người mỗi tháng. Mình biết điều này quan trọng vì tiệm nail không chỉ chạy bằng kỹ thuật — nó chạy bằng con người. Khi thợ cảm thấy không được nghe, khách hàng sẽ cảm nhận ra điều đó. Nhưng mình cứ để nó trong vùng "sẽ làm khi có thời gian", mà thời gian thì không bao giờ tự nhiên xuất hiện cả.
Cái gì thật sự quan trọng thì không nên chờ có thời gian — phải đặt lịch cho nó như một cuộc hẹn có địa chỉ và giờ cụ thể, không thì nó không bao giờ xảy ra.
Tuần Này Mình Muốn Thử Một Điều
Nếu phải chọn một điều muốn làm khác đi trong tuần này — đó là cái cách mình bắt đầu buổi sáng. Thứ Hai này mình mở email và Telegram trước khi uống xong ly cà phê. Nghe nhỏ, nhưng nó đặt tone cho cả ngày theo kiểu phản ứng chứ không phải chủ động. Mình bắt đầu bằng việc xử lý những gì người khác đang cần, chứ không phải những gì mình đã lên kế hoạch. Lavie hay nói: "Anh mà không lo cho mình trước thì ai lo được." Cô ấy nói về sức khỏe, nhưng cái đó cũng đúng với sự tập trung. Vì vậy tuần này mình muốn thử 30 phút đầu không mở điện thoại — chỉ ngồi với tờ giấy, viết xuống ba việc quan trọng nhất của ngày, rồi mới bắt đầu. Và mình đã đặt lịch cụ thể cho cuộc nói chuyện với Gigi bên tiệm Cary vào sáng thứ Năm này, trước khi tiệm mở cửa.
Không phải thứ Hai nào cũng bắt đầu theo cách mình muốn. Nhưng cái quan trọng không phải là bắt đầu hoàn hảo — mà là nhìn lại đủ thành thật để tuần sau làm được khác đi một chút. Mình đang học cái đó. Chậm, nhưng đang học.

