Cái Sai Lầm Mình Không Dám Nói Lâu Nay
Có những chuyện mình biết là sai từ lúc làm, nhưng vẫn làm. Không phải vì ngu, mà vì mình nghĩ mình khôn hơn thực tế. Năm 2023, khi vừa mua tiệm Cary, mình đã sa thải một người thợ — gọi là Mai — không phải vì cô ấy làm việc kém, mà vì mình nghe lời một người khác trong tiệm nói rằng Mai đang tạo bè phái, nói xấu quản lý cũ. Mình không hỏi Mai. Mình không điều tra. Mình chỉ tin.
Hai tuần sau khi Mai nghỉ, khách hàng của cô bắt đầu hỏi cô đâu. Không phải một, hai khách — mà gần hai mươi khách quen, đa phần là khách Á, đã theo cô sang tiệm khác ở gần đó. Mình tính sơ thì mất khoảng bảy trăm đô doanh thu mỗi tháng từ tệp khách đó. Nhân lên mười hai tháng, con số biết nói rất rõ. Nhưng thiệt hại về tiền chưa phải cái đau nhất.
Tin Người Sai Chỗ, Mất Người Đúng Việc
Cái đau nhất là sau đó mình mới biết người đã nói xấu Mai chính là người đang cạnh tranh vị trí với cô trong tiệm. Không có bằng chứng nào về việc bè phái cả. Mai là người hiền, làm việc đúng giờ, khách thích vì cô nhớ tên, nhớ màu sơn, nhớ chuyện con cái của từng người. Đó là thứ không đào tạo được trong ba tháng. Mình đã cho đi thứ đó vì không chịu mất năm phút ngồi hỏi thẳng.
Khi mình không hỏi thẳng, mình không phải đang tránh xung đột — mình đang chọn tin vào phiên bản của người nói chuyện với mình sau cùng.
Nhìn lại, mình hiểu tại sao mình làm vậy. Tháng đầu tiên làm chủ tiệm Cary, mình sợ. Sợ mất kiểm soát, sợ nhân viên không kính trọng, sợ bị coi là yếu nếu không hành động dứt khoát. Cái sợ đó khiến mình phản ứng nhanh hơn cần thiết. Mình nhầm tốc độ quyết định với sự lãnh đạo. Hai thứ đó rất khác nhau.
Bây Giờ Mình Làm Khác Không
Câu hỏi mình hay tự hỏi là: nếu quay lại, mình có làm khác không. Câu trả lời thành thật là: có, nhưng không chắc hoàn toàn. Áp lực của tháng đầu làm chủ rất thật — không ai dạy mình cách xử lý mâu thuẫn nội bộ khi mình còn đang cố học thuộc tên nhân viên. Điều mình chắc là bây giờ mình sẽ ngồi lại với Mai, hỏi cô kể câu chuyện của cô, rồi mới quyết định. Không phải vì mình tốt bụng hơn, mà vì mình đã trả học phí cho bài đó rồi.
Có một chi tiết nhỏ mình nhớ mãi. Mấy tháng sau, mình gặp Mai ở siêu thị Lee Lee trên đường Tryon. Cô chào mình bình thường, hỏi thăm Victor. Không có giận dỗi, không có lạnh nhạt. Cô chỉ bình thường. Đôi khi người bị mình đối xử tệ lại là người có phẩm giá hơn mình trong cái khoảnh khắc đó. Bài học thật sự không nằm ở con số doanh thu bị mất — nó nằm ở cái cách mình nhìn lại mình trong cuộc gặp đó ở siêu thị.

