Sáng Chủ Nhật và khoảng lặng mà mình cần

Có một khoảng thời gian trong tuần mà mình trân trọng hơn bất kỳ con số doanh thu nào — đó là sáng Chủ Nhật, trước 7 giờ, khi Victor vẫn còn ngủ nướng trên tầng và tiệm Cary chưa mở cửa. Lavie nằm nghỉ. Căn nhà im lặng theo cái cách mà ngày thường không bao giờ có được. Mình dậy, pha một ly cà phê đen, và ngồi ở bàn làm việc — không phải để làm việc, mà chỉ để ngồi và để đầu óc tự do.

Từ thứ Hai đến thứ Bảy, mình hiếm khi được im lặng thật sự. Luôn có tin nhắn từ nhân viên — ai xin nghỉ đột xuất, ai hỏi lịch khách, có khách than phiền về dịch vụ, cần xác nhận đặt hẹn cho sáng hôm sau. Mình check điện thoại trong lúc ăn sáng, trong lúc lái xe, đôi khi còn giữa đêm khi thấy notification sáng lên màn hình. Đó không phải là phàn nàn — đó là thực tế của người chạy hai tiệm ở hai thành phố khác nhau. Nhưng thực tế đó, kéo dài không ngừng nghỉ, làm mình không còn không gian để suy nghĩ thật sự về những gì đang xảy ra.

Đầu óc cần khoảng trống mới thấy rõ

Sáng Chủ Nhật, mình ngồi và nghĩ về tuần vừa qua theo cách mà mình không làm được khi đang ở trong guồng. Không phải kiểu review báo cáo hay check list — mà nghĩ chậm, để ý những chi tiết nhỏ mà lúc bận mình hay bỏ qua. Tuần này doanh thu tiệm Durham hơi thấp hơn bình thường. Tại sao? Mình lật lại trong đầu: có khách quen nào không thấy ghé không? Lavie vắng mặt một ngày thứ Tư — ảnh hưởng nhiều hơn mình tưởng? Hay do thời tiết cuối tuần trước mưa liên tục làm khách ngại ra ngoài? Những câu hỏi kiểu đó không có trong báo cáo doanh thu. Chúng chỉ xuất hiện khi mình thật sự ngồi yên.

Tuần bận rộn dạy mình những gì đã xảy ra. Sáng Chủ Nhật dạy mình tại sao nó xảy ra.

Mình còn hay dùng thời gian đó để nhìn lại những quyết định mình đã đưa ra trong tuần — không phải để hối tiếc, mà để học. Hôm thứ Ba mình đồng ý cho một nhân viên tiệm Cary điều chỉnh lịch làm việc vì hoàn cảnh gia đình. Quyết định đúng về mặt con người — nhưng nó ảnh hưởng đến lịch đặt hẹn của khách thế nào? Mình cần nghĩ cách bố trí lại cho tuần tới. Những điều này không khẩn cấp đến mức phải giải quyết ngay trong tuần, nhưng cũng không thể để trôi mãi. Sáng Chủ Nhật là lúc mình xử lý chúng.

Khi Victor thức dậy

Khoảng 7h30, mình nghe tiếng chân nhỏ chạy xuống cầu thang. Victor 6 tuổi không biết cách đi nhẹ nhàng — cậu chạy như thể đang trốn thoát điều gì đó rất nguy hiểm trên tầng. Mình đặt ly cà phê xuống. Cậu leo lên ghế ngồi cạnh, hỏi mình đang nhìn gì trong màn hình. Mình kéo cậu vào lòng, giải thích rằng mình đang suy nghĩ về công việc. Cậu gật đầu nghiêm túc rồi hỏi ngay liệu mình có thể cho cậu ăn sáng không. Khoảng lặng chính thức kết thúc — và thật ra, mình cũng không muốn nó kéo dài hơn thế.

Có người hỏi mình bí quyết để chạy hai tiệm mà không bị kiệt sức là gì. Mình hay nói về hệ thống, về cách phân công nhân viên, về dữ liệu. Nhưng nếu thành thật hoàn toàn, một trong những thứ giúp mình nhất lại là cái khoảng một tiếng rưỡi yên tĩnh sáng Chủ Nhật đó. Không phải vì mình làm được gì vĩ đại trong đó. Mà vì mình ra khỏi khoảng lặng đó với đầu óc rõ ràng hơn — và người làm chủ với đầu óc rõ ràng thường đưa ra quyết định tốt hơn người chỉ biết chạy không ngừng.

Previous
Previous

Tuần Này Thật Sự Đã Đi Như Thế Nào

Next
Next

Cái Sai Lầm Mình Không Dám Nói Lâu Nay