Chiều Tan Ca, Về Nhà Mà Đầu Vẫn Còn Ở Tiệm

Có những buổi chiều mình về đến nhà, Victor chạy ra cửa ôm chân, mà mình chỉ cúi xuống hôn trán con rồi đi thẳng vào bàn làm việc. Không phải vì không muốn ở lại với con. Mà vì trong đầu vẫn còn mấy con số chưa cộng xong, cái tin nhắn từ tiệm Cary chưa trả lời, cái báo cáo doanh thu hôm nay chưa xem. Lavie thấy hết. Cô ấy không nói gì, chỉ đem ly nước đặt bên cạnh mình rồi quay đi lo bữa cơm. Đó là cái kiểu im lặng mà mình hiểu — không phải giận, mà là đã quen.

Mình hay nói với bản thân rằng mình làm tất cả vì gia đình. Mua tiệm Deluxe năm 2023, mua tiệm Zen năm 2024 — hai năm liên tiếp gánh thêm trách nhiệm, thêm nợ, thêm đêm mất ngủ. Câu cửa miệng vẫn là 'để lo cho tương lai của Victor, để Lavie không phải làm thuê mãi.' Nghe thì đúng. Nhưng đôi khi mình tự hỏi cái cân bằng đó trông như thế nào trong thực tế, và liệu mình có thật sự đạt được nó chưa, hay chỉ đang kể một câu chuyện cho chính mình nghe.

Lavie Không Phàn Nàn, Nhưng Mình Thấy

Lavie làm nail cả ngày ở tiệm, tối về còn lo Victor ăn cơm, tắm, đọc sách trước khi ngủ. Cô ấy đang tự học làm nến — dự án nho nhỏ của riêng mình, mấy cái hũ thủy tinh và sáp paraffin để trên cái bàn góc phòng khách. Mình chưa hỏi thăm dự án đó đủ nhiều. Không phải vì không quan tâm, mà vì thật lòng mà nói, đầu mình luôn có việc khác ưu tiên hơn. Đó là điều mình chưa giải quyết được — không phải thiếu yêu thương, mà là thiếu sự hiện diện. Hai thứ đó khác nhau.

Victor sáu tuổi, năm sau vào lớp Một. Thằng bé học nhanh, hay hỏi, hay đòi mình giải thích mọi thứ. Tuần trước nó hỏi mình sao tiệm của ba hay có nhiều người ngồi chờ. Mình giải thích là vì mọi người muốn làm đẹp, rồi nó gật đầu nghiêm túc như thể hiểu rồi. Những khoảnh khắc như vậy mình rất trân trọng — nhưng chúng đến và đi nhanh hơn mình muốn, vì mình không phải lúc nào cũng thật sự ở đó, dù thân xác ngồi cùng bàn ăn.

Không phải thiếu yêu thương, mà là thiếu sự hiện diện. Hai thứ đó khác nhau hoàn toàn.

Chưa Tìm Ra Công Thức

Mình không có câu trả lời hoàn hảo cho bài toán này. Những người viết blog về 'work-life balance' thường đưa ra năm bước hay bảy nguyên tắc, nghe rất gọn gàng. Thực tế của mình lộn xộn hơn nhiều. Có tuần mình cố tình tắt điện thoại sau bảy giờ tối — được vài ngày rồi lại bỏ. Có lần mình hứa đưa Victor đi chơi công viên cuối tuần, rồi phải dời vì tiệm Zen có chuyện. Lavie không nói gì, Victor thì quên ngay, nhưng mình nhớ. Cái cảm giác đó không nặng đến mức tê liệt, nhưng nó tích lũy.

Điều mình đang tập — chưa làm được đều đặn, nhưng đang tập — là phân biệt giữa chuyện cần xử lý ngay và chuyện có thể chờ đến sáng mai. Phần lớn những thứ kéo mình ra khỏi bữa cơm tối không thật sự cần mình trong vòng ba mươi phút đó. Chúng chỉ cảm thấy cấp bách vì mình chưa quen để chúng chờ. Lavie và Victor thì không chờ được mãi — không phải theo nghĩa họ sẽ đi đâu, mà theo nghĩa những buổi chiều như hôm nay sẽ qua đi và không quay lại. Victor sang năm vào lớp Một, năm sau nữa nó sẽ có bạn bè, có thế giới riêng. Cái khoảnh khắc nó chạy ra ôm chân mình ở cửa — đó không phải thứ có thể lên lịch lại.

Previous
Previous

Thứ Hai Vừa Rồi Dạy Mình Điều Này

Next
Next

Hệ thống nào thực sự chạy được khi bạn có hai tiệm