Thứ Hai Vừa Rồi Dạy Mình Điều Này
Cuối tuần mình hay có thói quen viết ra ba hoặc bốn điều muốn làm được trong tuần tới. Không phải danh sách to tát gì — chỉ là những thứ thật, kiểu như "gọi kiểm tra hệ thống đặt lịch ở tiệm Cary", hay "dành 30 phút xem lại doanh thu tuần trước trước khi Victor dậy". Thứ Hai vừa rồi mình bắt đầu với cái cảm giác đó — cảm giác tuần mới, bảng trắng, mọi thứ còn có thể xử lý được. Cảm giác đó kéo dài được khoảng 40 phút.
Tiệm Zen ở Durham gặp vấn đề nhỏ ngay buổi sáng — một khách quen nhắn tin hỏi tại sao lịch của cô ấy không được xác nhận, trong khi mình nhìn vào hệ thống thì thấy lịch đó hoàn toàn ổn. Mất khoảng 20 phút để xác nhận lại thủ công và trấn an cô ấy. 20 phút nhỏ thôi, nhưng nó làm mình lệch ra khỏi cái nhịp mình muốn bắt đầu tuần. Rồi tiệm Cary có một kỹ thuật viên đến trễ, không báo trước — không phải lần đầu, nhưng mình vẫn chưa có cuộc nói chuyện thẳng thắn về việc đó. Lại để đó.
Những Việc Quan Trọng Bị Kéo Dài Mãi
Điều mình định làm khác đi tuần này — và đã định từ tuần trước, thật ra là từ tháng trước — là ngồi lại với từng kỹ thuật viên ở cả hai tiệm, 10 phút thôi, chỉ để hỏi họ đang thấy thế nào. Không phải họp, không phải đánh giá, không cần chuẩn bị gì — chỉ là hỏi thăm. Mình biết rằng khi người ta cảm thấy được nghe, họ làm việc khác hẳn. Nhưng thứ Hai vừa rồi mình không làm được vì cứ bị kéo vào những việc nhỏ liên tục. Đây là pattern mình đã nhận ra rồi mà vẫn chưa phá được — mình giỏi xử lý khủng hoảng nhỏ, nhưng tệ trong việc chủ động tạo ra không gian cho những việc quan trọng hơn.
Mình giỏi dập lửa, nhưng chưa đủ kiên nhẫn để ngăn lửa bùng lên ngay từ đầu.
Mình Đang Ở Đâu So Với Mục Tiêu
So với những gì mình đặt ra cho tháng Năm — ổn định quy trình tự động cho chiến dịch tin nhắn, xây dựng thói quen kiểm tra doanh thu mỗi buổi sáng trước 8 giờ, và bắt đầu nghiêm túc hơn với danh mục đầu tư — mình đang ở khoảng 60%. Phần tin nhắn tự động đã chạy tốt rồi, đó là điều mình tự hào nhất tháng này. Phần kiểm tra buổi sáng thì có, nhưng chưa đều — ba ngày làm được, hai ngày quên mất vì Victor dậy sớm và cả buổi sáng là của con. Phần đầu tư thì mình đang theo dõi nghiêm túc hơn, nhưng vẫn còn quá nhiều quyết định bằng cảm tính hơn là bằng dữ liệu thực.
Tuần này mình muốn thử một thứ nhỏ: mỗi sáng thứ Hai, trước khi mở laptop, ngồi yên 5 phút và viết ra một câu duy nhất — "Tuần này thành công nghĩa là gì với mình?" Không phải danh sách. Một câu. Nếu không trả lời được câu đó trong 5 phút, mình biết mình đang bắt đầu tuần mà chưa thật sự biết mình muốn gì. Nghe đơn giản, nhưng mình chưa bao giờ thật sự làm — mình toàn bắt đầu bằng việc mở email hoặc kiểm tra tin nhắn, rồi để ngày cuốn đi.
Nhìn lại thứ Hai vừa rồi, mình không thấy thất bại — mình thấy mình vẫn đang học cách làm chủ thời gian của bản thân trong khi chạy hai tiệm cùng lúc. Victor 6 tuổi, Lavie đang bắt đầu kinh doanh nến, và mình đang cố gắng xây dựng thứ gì đó đủ vững để vẫn còn có thời gian thật sự sống. Không cần tuần nào cũng hoàn hảo. Chỉ cần mỗi tuần học được một thứ nhỏ hơn tuần trước — như vậy là đủ rồi.

