Cuối Tuần, Ngồi Lại Nhìn Xem Mình Đã Đi Đâu

Cứ mỗi thứ Sáu tối, khi tiệm Cary đã tắt đèn và tiệm Durham cũng vừa gửi khách cuối cùng ra về, mình có thói quen ngồi lại một mình khoảng mười lăm phút. Không điện thoại, không màn hình. Chỉ ngồi. Tuần này cũng vậy — nhưng có điều gì đó khiến mình ngồi lâu hơn thường lệ, cái yên tĩnh sau một tuần khá dài cứ đọng lại không tan.

Chiến thắng nhỏ của tuần này là số khách quay lại tiệm Cary tăng lên rõ rệt so với tuần trước. Không phải vì mình làm gì lớn lao — chỉ là chiến dịch nhắn tin tự động gửi đúng người, đúng lúc. Mấy khách cũ mà mình tưởng đã mất hẳn bỗng đặt lịch lại. Cái cảm giác đó không phải là tự hào kiểu khoa trương, mà là nhẹ nhõm. Như thở được.

Thất Bại Nhỏ Cũng Dạy Được Nhiều

Nhưng tuần này cũng có một thứ làm mình không thoải mái. Có một khách ở tiệm Durham phàn nàn về thái độ phục vụ — không phải kỹ thuật, mà là cách thợ trả lời khi khách hỏi thêm về dịch vụ. Mình nghe lại câu chuyện, không thể đổ lỗi cho ai, vì cuối cùng trách nhiệm vẫn là của mình. Mình là người chọn người, đào tạo người, tạo ra môi trường mà cách ứng xử đó có thể xảy ra. Không phải lần đầu mình học bài này, nhưng hình như bài nào cũng phải học lại vài lần mới thấm.

Quản lý tiệm nail không phải là quản lý kỹ thuật — mà là quản lý con người, và con người không vận hành theo quy trình cố định.

Tối thứ Tư, Victor hỏi mình tại sao ba hay nhìn điện thoại khi ăn cơm. Câu hỏi của đứa trẻ 6 tuổi mà mình không có câu trả lời nào tử tế. Chỉ kịp đặt điện thoại xuống và nói 'con nói đúng'. Có những lúc bài học lớn nhất trong tuần không đến từ công việc.

Điều Mình Sẽ Mang Theo Sang Tuần Tới

Nếu chỉ giữ lại một thứ từ tuần này, mình sẽ giữ câu hỏi của Victor. Không phải vì nó làm mình xấu hổ — mà vì nó nhắc mình rằng sự hiện diện thật sự không thể chia đôi. Mình có thể ngồi cùng con mà đầu óc vẫn đang ở tiệm Durham. Mình có thể có mặt ở tiệm Cary mà tâm trí đang nghĩ đến bảng số liệu. Tuần sau, mình muốn thử một thứ đơn giản hơn: khi ở đâu thì ở đó thật sự. Không chắc mình làm được trọn vẹn, nhưng ít nhất biết mình đang cố.

Previous
Previous

Thứ Bảy Ở Tiệm Cary: Một Ngày Không Ngừng Nghỉ

Next
Next

Khi Tiệm Cháy, Mình Không Ngồi Thiền