Thứ Năm tối, trước khi cuối tuần ập xuống
Vừa khóa cửa tiệm Cary xong, ngồi xuống ghế, mình mới nhận ra đây là lần đầu tiên trong ngày mình thực sự ngồi yên. Tiệm Zen bên Durham vẫn còn một ca tối nữa — Lavie nhắn báo có ba khách lẻ tới trễ — nhưng phía mình thì đã xong. Thứ Năm tối nó kỳ lạ ở chỗ đó: vừa đủ gần cuối tuần để cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn đủ thời gian để lo.
Thứ Sáu và thứ Bảy là hai ngày mình sợ nhất — không phải vì không thích, mà vì mình biết chắc sẽ không kiểm soát được nhịp. Từ 9 giờ sáng thứ Sáu đến 7 giờ tối thứ Bảy, tiệm Cary chạy gần như không nghỉ. Khách đặt chỗ kín từ thứ Tư, nhân viên thì ít nhất một người sẽ nhắn xin về sớm vì lý do nào đó mình chưa đoán ra được. Năm ngoái mình hay bực bội chuyện đó. Giờ thì mình chỉ chuẩn bị sẵn tâm lý — chuyện gì xảy ra thì xử lý, không cần cáu.
Điều mình đang lo ngại thật sự
Thứ Sáu tuần này có một chuyện cụ thể đang chiếm đầu óc mình: một khách quen của tiệm Zen — người đã tới đều đặn từ hồi đầu năm — vừa nhắn hỏi về một dịch vụ mà tiệm chưa cung cấp. Không phải nail thông thường. Cô ấy hỏi về waxing mặt và một vài dịch vụ skin care cơ bản. Mình chưa trả lời vì thật ra mình chưa có câu trả lời rõ ràng. Mở rộng dịch vụ có nghĩa là đào tạo thêm, mua thêm thiết bị, và quan trọng hơn là cam kết với một hướng đi mới. Mình không muốn nói 'có' cho qua chuyện rồi làm không tới nơi. Nhưng cũng không muốn mất khách vì câu trả lời 'chưa có'.
Nói 'chưa có' với khách không phải thất bại — thất bại là nói 'có' rồi làm ẩu.
Thứ Bảy — một thứ đang mong đợi
Nhưng không phải tất cả đều là lo. Thứ Bảy này Victor được nghỉ học bù — trường cho nghỉ cả ngày vì lý do gì đó mình không nhớ rõ. Mình đã hứa với nó là buổi trưa, dù tiệm có bận đến đâu, sẽ ra ngoài ăn phở. Không phải tiệm sang, chỉ là chỗ quen ở Cary hay ra. Victor thích ngồi nhìn người ta tráng bánh hơn là ăn phở — sáu tuổi mà đã có sở thích kỳ cục như vậy. Mình hay nghĩ đến ba mình mỗi khi ngồi ăn với Victor. Hai cha con ngồi một bàn, nói chuyện linh tinh, không cần nói gì quan trọng — nhưng mình biết mình sẽ nhớ cái buổi trưa đó lâu hơn nhiều so với bất kỳ cuộc họp nào trong tuần.
Thứ Năm tối thường là lúc mình nhìn lại cả tuần nhanh nhất — không phải kiểu tổng kết chính thức, chỉ là ngồi yên vài phút và để đầu óc tự chạy. Tuần này có gì tốt không — có, vài ba thứ. Có gì chưa xong không — nhiều. Điều quan trọng là mình không đi ngủ với cảm giác bất an mà không biết bất an vì cái gì. Biết rõ mình đang lo gì, biết rõ mình đang chờ đợi gì — đó là cách mình giữ đầu óc không bị cuốn theo nhịp của cuối tuần ngay từ tối thứ Năm.

