Đặt Mục Tiêu Theo Cách Của Người Chạy Hai Tiệm Nail
Mỗi lần đọc sách về kinh doanh, mình thấy họ nói rất hay về phương pháp SMART — mục tiêu phải cụ thể, đo lường được, có thể đạt được, thực tế, có thời hạn. Nghe rất bài bản. Nhưng khi mình thực sự ngồi xuống nghĩ về năm tới, về ba năm tới, mình không mở Google Sheet ra điền vào template nào cả. Mình ngồi trong xe sau khi đóng cửa tiệm Cary lúc 8 giờ tối, nhìn ra bãi đậu xe trống, và tự hỏi một câu đơn giản hơn nhiều: mình đang xây cái gì?
Năm 2027 với mình có ba cột mốc rõ ràng, không cần viết xuống mới nhớ. Một là mua nhà — mình và Lavie đang thuê từ lúc về Mỹ đến giờ, và cái cảm giác chưa có nhà riêng nó nặng theo cách khó giải thích với người chưa trải qua. Hai là mở tiệm thứ ba — tiệm Cary mua năm 2023, tiệm Zen ở Durham mua năm 2024, nhịp đang ổn định dần, đầu mình đã bắt đầu tính đến địa điểm tiếp theo dù miệng chưa nói ra. Ba là Victor vào lớp 1 — con 6 tuổi, và mình muốn giai đoạn đó xảy ra trong một ngôi nhà thực sự, không phải căn hộ thuê mà mình không được phép đóng đinh lên tường.
Ba Cột Mốc, Một Bức Tranh Liền Nhau
Điều mình nhận ra là mục tiêu không nên sống riêng lẻ. Cái hay của ba cột mốc năm 2027 là chúng buộc vào nhau theo cách tự nhiên — không phải mình cố tình sắp xếp, mà nó tự vậy. Mua nhà đòi hỏi dòng tiền ổn định và khoản nợ mua tiệm Zen phải trả xuống đủ để ngân hàng chấp nhận hồ sơ. Mở tiệm thứ ba đòi hỏi tiệm Cary và tiệm Zen phải chạy được mà không cần mình có mặt mỗi ngày — hệ thống phải đủ chắc để mình rảnh tay mà không lo. Và Victor vào lớp 1 là deadline cứng nhất: mình muốn khi con bắt đầu đi học, mình đủ tự do để đưa đón buổi sáng mà không phải nhờ ai. Ba mục tiêu đó nhìn vào nhau, đẩy nhau về phía trước.
Mục tiêu thực sự không phải là điều mình viết vào tờ giấy — mà là điều mình nghĩ đến lúc 2 giờ sáng khi không ngủ được, và vẫn thấy nó đáng.
Theo Dõi Không Cần Bảng Tính Fancy
Mình không dùng OKR hay bảng KPI kiểu công ty lớn. Cách mình theo dõi đơn giản hơn nhiều, và thật ra mình tự xây nó vì không tìm được thứ nào phù hợp với người chạy hai tiệm nail vừa nhỏ vừa phụ thuộc vào lịch đặt hẹn từng ngày. Với tiệm Cary và tiệm Zen, mình lập trình một dashboard — tự viết code — hiển thị doanh thu mỗi ngày, số khách, xu hướng theo tuần. Mỗi sáng trước khi làm gì khác, mình mở lên nhìn hai con số: hôm nay Cary bao nhiêu, Zen bao nhiêu. Nếu cả tuần liên tục dưới mức trung bình, mình biết cần ngồi lại xem gì đang lệch — chiến dịch SMS chưa ra, lịch nhân viên bị trống slot, hay đơn giản là tuần đó thời tiết xấu cả vùng.
Với mục tiêu mua nhà thì cách theo dõi khác hơn — phần lớn là theo dõi những gì chưa trả xong. Khoản vay mua tiệm Zen vẫn đang trả hàng tháng, và bên cho vay nhà tính khoản đó vào tỷ lệ debt-to-income khi xét hồ sơ. Nên mình theo dõi số dư đó mỗi tháng như theo dõi đồng hồ đếm ngược. Không phải lo lắng, chỉ là biết rõ mình đang đứng ở đâu. Hồi mới mua tiệm Zen, con số đó to lắm, nhìn thấy hơi ngán. Giờ nó nhỏ dần mỗi tháng, và cái cảm giác đó — thực ra — chính là cách mình nạp năng lượng để tiếp tục.
Điều mình muốn chia sẻ không phải là phương pháp mới hay bí quyết gì đặc biệt. Mình không có gì hay ho hơn sách vở đâu. Điều mình học được chỉ là: đặt mục tiêu theo cách tự nhiên với bản thân — không phải vì sách bảo, không phải vì thấy người khác đang làm — mà vì đó là hình ảnh mình thực sự muốn thấy khi ngồi trong xe lúc tối muộn. Năm 2027 vẫn còn hơn một năm. Nhưng mình biết chính xác mình đang xây cái gì, và biết mỗi ngày tiệm Cary và tiệm Zen hoạt động tốt là thêm một viên gạch đặt đúng chỗ.

