Thói Quen Buổi Sáng Của Người Chạy Hai Tiệm
Đồng hồ báo thức 5:45 sáng không phải là vì mình đọc cuốn sách nào đó về thói quen của người thành công. Mình dậy giờ đó vì nếu không, mình sẽ bắt đầu ngày bằng cách chạy theo — chạy theo tin nhắn của khách, chạy theo câu hỏi của nhân viên, chạy theo những con số mình chưa kịp nhìn. Tiệm Cary mở cửa lúc 9:30, tiệm Durham lúc 10:00, nhưng công việc của mình bắt đầu sớm hơn nhiều. Buổi sáng là khoảng thời gian duy nhất trong ngày mà mình có thể nghĩ mà không bị gián đoạn — và mình không dám bỏ phí nó.
Việc đầu tiên mình làm sau khi dậy không phải là thiền hay tập thể dục. Mình mở laptop và kiểm tra Mission Control — bảng điều hành mình tự xây dựng để theo dõi dữ liệu của cả hai tiệm. Đêm hôm trước hệ thống SMS tự động đã gửi tin nhắn cho bao nhiêu khách? Có ai phản hồi opt-out không? Doanh thu hôm qua so với tuần trước như thế nào? Những con số này không phải để mình lo lắng — chúng giúp mình biết ngày hôm nay cần chú ý vào đâu. Nếu tiệm Durham hôm qua thấp hơn bình thường, mình sẽ gọi cho người quản lý sớm thay vì chờ đến chiều mà mọi chuyện đã lỡ.
Khoảng Cách Giữa Lý Tưởng Và Thực Tế
Mình đã thử. Thật sự đã thử. Năm ngoái mình đọc đủ thứ về thói quen buổi sáng của người thành công — thiền 20 phút, viết nhật ký, tập thể dục trước 7 giờ, không nhìn điện thoại trong một giờ đầu. Mình áp dụng được khoảng hai tuần. Sau đó thực tế ập vào: một nhân viên ở tiệm Cary gọi lúc 6:15 sáng báo không đến được hôm đó, trong khi khách đã đặt chỗ từ 10 giờ. Kế hoạch thiền sáng đó biến mất ngay lập tức. Mình không oán trách gì ai — đó là bản chất của việc chạy tiệm dịch vụ với con người thật, tình huống thật. Nhưng mình cũng phải thành thật với bản thân: thói quen buổi sáng của mình không giống trong sách, và có lẽ sẽ không bao giờ giống — không phải vì thiếu ý chí, mà vì công việc này không cho phép mình có những buổi sáng được kiểm soát hoàn toàn. Cái giá của việc sở hữu hai tiệm là mình luôn trực chiến, ngay cả khi mới mở mắt.
Kỷ luật không có nghĩa là làm mọi thứ hoàn hảo. Nó có nghĩa là biết cái gì không thể bỏ qua — và bảo vệ cái đó bằng mọi giá.
Victor Dậy Lúc 7 Giờ
Khoảng 7 giờ sáng, Victor dậy. Lúc đó mình phải gác laptop xuống — không phải vì quy tắc nào bắt buộc, mà vì thằng bé 6 tuổi không hiểu tại sao ba lại đang gõ phím trong khi cả nhà đang ăn sáng. Lavie đang chuẩn bị cho Victor đi học, và có những buổi sáng Lavie cũng cần nói chuyện — về mấy cây nến cô ấy đang phát triển cho dự án kinh doanh nhỏ của mình, về đơn hàng mới, về ý tưởng mới nảy ra từ đêm hôm trước. Mình phải ở đó thật sự, không phải ngồi đó mà đầu đang tính toán lịch nhân viên hay doanh thu buổi trưa. Cái khoảng 45 phút đó — ăn sáng cùng gia đình trước khi mọi người tỏa đi — cũng là một dạng kỷ luật mà mình phải học theo năm tháng. Kỷ luật để tắt đầu doanh nhân đi và chỉ là ba, là chồng.
Điều mình học được sau mấy năm chạy hai tiệm là buổi sáng không dạy mình cách thành công theo nghĩa sách vở. Nó dạy mình cách phân loại — cái gì cần giải quyết ngay hôm nay, cái gì có thể chờ, cái gì thật ra không quan trọng bằng mình nghĩ lúc 6 giờ sáng khi chưa uống xong ly cà phê. Mình không thiền mỗi sáng. Mình không tập thể dục đều đặn như mình từng hứa với bản thân. Nhưng mình giữ được hai thứ không bao giờ phá vỡ: nhìn vào dữ liệu của cả hai tiệm trước khi ngày bắt đầu, và ngồi ăn sáng cùng Victor và Lavie trước khi ra đường. Hai thứ đó — một cái cho công việc, một cái cho gia đình — là đủ để buổi sáng có ý nghĩa hơn bất kỳ thói quen hoàn hảo nào mình đọc được trong sách.

