Tối Chủ Nhật Và Khoảng Lặng Trước Tuần Mới

Victor ngủ được hơn một tiếng rồi. Mình kiểm tra — cậu bé nằm nghiêng, tay ôm cái gối nhỏ, ngủ ngon như chưa bao giờ có gì phải lo. Lavie ở phòng bên đang làm nến, mùi sáp pha tinh dầu thoảng qua cửa hờ. Còn mình thì ngồi ở bàn làm việc, màn hình laptop sáng lên trong căn phòng gần tối, một tay cầm ly cà phê đã nguội từ lâu, cố nhìn lại tuần vừa qua trước khi tuần mới đến gõ cửa.

Tối Chủ Nhật là thời điểm mình hay suy nghĩ nhiều nhất trong tuần. Không phải vì mình chủ động muốn — mà vì cái đầu nó không cho mình yên một khi xung quanh trở nên yên tĩnh. Tiệm Cary và tiệm Durham, nhân viên, lịch hẹn, những khách chưa gọi lại, những quyết định còn treo lơ lửng từ hôm thứ Sáu — tất cả đều ùa về đúng lúc này. Có lẽ đó là cái giá của việc quản lý hai tiệm cùng lúc: bộ não không có chế độ tắt hoàn toàn.

Chuẩn Bị Không Phải Là Lên Lịch

Trước đây mình nghĩ chuẩn bị cho tuần mới là mở bảng kế hoạch ra, ghi việc theo thứ tự ưu tiên, rồi đóng lại với cảm giác mình đã kiểm soát được mọi thứ. Làm vậy vài năm thì mình nhận ra mình đã nhầm. Danh sách việc cần làm không quyết định tuần đó sẽ ra sao — trạng thái tinh thần mình mang vào sáng thứ Hai mới quyết định. Tuần nào mình bước vào còn nặng nề với lo lắng từ tuần trước, tuần đó thường đi không tốt, dù mình đã lên kế hoạch kỹ đến đâu. Và tuần nào mình bước vào với đầu óc thật sự trống và sẵn sàng, dù có việc bất ngờ xảy ra, mình xử lý được.

Vì vậy tối Chủ Nhật, cái mình cố làm không phải là nghĩ thêm — mà là đặt xuống những gì mình không thể kiểm soát. Tuần vừa rồi tiệm Zen khách ít hơn bình thường, đặc biệt là thứ Năm và thứ Sáu. Mình không biết lý do — có thể thời tiết, có thể cạnh tranh, có thể là một chu kỳ tự nhiên mà dữ liệu chưa đủ để mình đọc ra. Mình đã ghi lại để theo dõi, nhưng mình không ép bản thân phải tìm câu trả lời tối nay. Sáng thứ Hai nhìn lại sẽ rõ hơn — đó là bài mình học được sau hai năm làm chủ.

Tinh thần mình mang vào sáng thứ Hai quan trọng hơn danh sách việc mình đã ghi ra tối Chủ Nhật.

Câu Hỏi Đang Theo Mình Vào Tuần Tới

Có một thứ mình đang suy nghĩ mà chưa có câu trả lời rõ. Lavie đang bắt đầu nghiêm túc hơn với việc làm nến — cô ấy có khách đặt hàng đều, có người quen giới thiệu bạn bè, và gần đây bắt đầu nghĩ đến việc đặt nhãn hiệu riêng. Mình thấy vui cho cô ấy, nhưng cũng đang tự hỏi: mình nên bước vào giúp cô ấy xây dựng hệ thống từ lúc nào, hay mình nên để cô ấy tự tìm ra con đường của mình trước? Khi mình mới mua tiệm Cary năm 2023, mình cũng không muốn ai làm thay hay tư vấn quá sớm — mình muốn tự học, tự sai, tự hiểu ra cái gì hoạt động và cái gì không. Cái hiểu biết đó chỉ đến từ kinh nghiệm trực tiếp, không đến từ lời khuyên của người khác. Lavie chắc cũng cần cái không gian đó.

Có lẽ câu hỏi đó không cần câu trả lời ngay tối nay. Đó là loại câu hỏi tốt nhất nên để nó tự trả lời theo thời gian — mình chỉ cần quan sát và không can thiệp quá sớm. Bây giờ đã gần mười giờ rưỡi tối Chủ Nhật. Mình sẽ tắt màn hình, vào ngồi chỗ Lavie một chút xem cô ấy đang làm nến ra sao, rồi đi ngủ sớm. Tuần mới bắt đầu từ cái đêm yên tĩnh như thế này — và mình muốn bước vào nó không phải với đầu óc đầy kế hoạch, mà với đầu óc đã thật sự được nghỉ ngơi.

Next
Next

Chủ Nhật Thật Sự Không Đẹp Như Ảnh