Chủ Nhật Thật Sự Không Đẹp Như Ảnh
Chiều Chủ Nhật, khoảng 3 giờ rưỡi, Victor đang chạy vòng vòng trong phòng khách với một cái ô tô đồ chơi to bằng cái gối, miệng phát ra tiếng động cơ xe đua mà nó tự bịa ra. Lavie ngồi ở góc bàn bếp, xung quanh là những lọ nến nhỏ đang chờ thử mùi hương cho cái candle business mà cô ấy đang từng bước gây dựng. Mình thì ngồi trên ghế sofa với laptop, định xem lại báo cáo doanh thu tuần của tiệm Cary — nhưng chưa mở được file thì Victor đã leo lên đùi mình, tay vẫn cầm cái ô tô, miệng nói "Ba ơi ba ơi ba ơi" không ngừng. Đó là lúc mình nhận ra là cái màn hình kia có thể đợi.
Không có nhạc nền êm dịu, không có ánh sáng vàng đẹp lọt qua cửa sổ kiểu ảnh trên mạng. Nhà bừa vì sáng mình chạy qua tiệm Zen ở Durham để xử lý một việc gấp, về đến nhà thì đã quên dọn từ buổi sáng. Trên sàn có mấy cuốn sách của Victor, cái túi đi chợ của Lavie vẫn chưa được dọn vào tủ, laptop mình thì nằm trên bàn cà phê giữa một đống giấy tờ không tên. Đó là Chủ Nhật thật sự của gia đình mình — không phải bức ảnh mà người ta hay đăng, nơi mọi người ngồi nhâm nhi cà phê trong im lặng hoàn hảo, con cái ngoan ngoãn đọc sách một góc, ánh sáng cứ như thuê riêng từ studio.
Một Buổi Chiều Không Có Trong Kịch Bản
Mình không nói điều này để than vãn. Mình nói vì trước khi mua tiệm Cary năm 2023, mình có một hình dung sai về những gì "ổn định" có nghĩa là. Cứ nghĩ rằng ổn định rồi thì sẽ có nhiều thời gian hơn cho gia đình, sẽ thở được hơn. Thực tế là tiệm thứ nhất mới đi vào guồng thì mình lại mua thêm tiệm Zen năm 2024, và giờ thì Chủ Nhật của mình là khoảng 60% hiện diện thật sự với gia đình, còn 40% kia thì đầu óc vẫn đang lảng vảng đâu đó giữa hai tiệm — lịch staff tuần tới, một khách vừa nhắn tin hỏi giờ, cái máy POS ở Zen hôm qua báo lỗi nhỏ. Mình không tự hào về con số 40% đó, nhưng nói thật thì chắc nhiều người trong nghề sẽ gật đầu mà không cần giải thích thêm.
Victor sắp vào lớp 1 năm 2027, và cái tuổi 6 này là cái tuổi mà nó cần ba hiện diện thật sự — không phải hiện diện về mặt thể xác nhưng mắt thì nhìn màn hình, tay thì đang gõ. Mình biết điều đó. Và chiều nay, khi nó leo lên đùi mình và hỏi "Ba ơi, ba chơi xe với con không?", mình gập laptop lại không do dự. Báo cáo doanh thu tuần sẽ vẫn còn đó lúc tối, lúc Victor đã ngủ. Những buổi chiều Chủ Nhật mà nó còn muốn ba ngồi dưới sàn chơi xe với nó thì sẽ không còn mãi — mình biết điều đó vì mình đã từng là đứa trẻ 6 tuổi, và rồi bỗng dưng thành 46 tuổi lúc nào không hay.
Những buổi chiều Chủ Nhật mà Victor còn hỏi ba chơi xe không thì sẽ không còn mãi. Báo cáo doanh thu thì sẽ vẫn còn đó.
Lavie Và Những Lọ Nến Nhỏ
Lavie làm nail đã nhiều năm, nhưng cái candle business là thứ hoàn toàn của riêng cô ấy — không liên quan đến mình, không liên quan đến tiệm Cary hay tiệm Zen. Hồi đầu mình không hiểu tại sao cô ấy lại chọn một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt thay vì đổ thêm năng lượng vào ngành nail đang có sẵn. Nhưng rồi mình hiểu — người ta cần có thứ gì đó chỉ là của mình, không chia sẻ với ai, không phải giải trình với ai. Chiều nay cô ấy thử ba mùi hương khác nhau, mỗi lọ một cái nhãn viết tay nhỏ, và nhờ mình nhận xét. Mình ngửi xong nói thật là không phân biệt được nhiều lắm — cả ba cái đều... thơm. Cô ấy cười lắc đầu, kiểu cười mà mình biết rất rõ nghĩa là thôi được rồi, không cần hỏi ba nữa.
Buổi chiều kết thúc bằng bữa tối mà Victor đòi ăn mì gói, và Lavie chiều con luôn — không phải vì lười, mà vì Chủ Nhật thì thỉnh thoảng cũng được phép không nấu cơm đàng hoàng. Nhà vẫn còn bừa. Laptop vẫn còn mở tab chưa xem. Nhưng mình vừa chơi xe với Victor gần một tiếng trên sàn nhà, vừa ngồi cạnh Lavie trong lúc cô ấy thử nến và cười cái kiểu cười đó, và cảm giác đó — không có gì kịch tính cả, thật ra — lại chính là thứ mình đang xây dựng hai tiệm vì. Không phải để có những buổi chiều đẹp trên mạng xã hội. Chỉ là để có những buổi chiều Chủ Nhật bừa bộn, ồn ào, đôi khi căng thẳng, nhưng hoàn toàn là thật.

